Nhạc Bích Huyên rít lên: "Cái gì mà do ta một tay gây ra? Con ả tiện nhân mẹ ngươi chết là tại ngươi, là vì sinh ngươi mà khó sinh mới chết. Ngươi chính là một tai tinh, chính ngươi đã hại chết ả!"
Hàn Mặc Ngữ không hề phẫn nộ trước những lời ấy, ngược lại còn bình tĩnh đến lạ. Hắn nhìn chằm chằm Nhạc Bích Huyên, khẽ nói: "Ta đã điều tra rồi, chính là ngươi mua chuộc bà đỡ, hạ độc nương ta!"
Nhạc Bích Huyên chẳng hề bận tâm: "Nói chuyện phải có bằng chứng, nói miệng không bằng cớ thì ai tin!"
Hàn Mặc Ngữ giận dữ: "Ngươi... dám làm mà không dám nhận sao?"




